Chương 1. Mùa lúa vàng và lời hẹn ước.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cánh đồng lúa đang vào mùa thu hoạch. Gió chiều mơn man những bông lúa trĩu hạt, tạo nên một bức tranh thôn quê thanh bình, ấm áp. Lan, cô gái thôn dã với làn da rám nắng và đôi mắt đen láy, đang cặm cụi gặt lúa. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên vầng trán, nhưng nụ cười vẫn luôn nở trên môi, rạng rỡ như ánh mặt trời chiều. Tiếng chim sẻ ríu rít trên những cành cây ven bờ ruộng, hòa cùng tiếng xào xạc của lá lúa, tạo nên một bản nhạc đồng quê êm đềm. Mùi rơm rạ thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi đất ẩm, gợi lên một cảm giác thân thuộc, bình yên.
Từ xa, Tuấn, chàng trai cùng làng, cũng là bạn học cùng lớp với cô ở trường cấp 3 trên huyện, đang lái chiếc máy gặt lúa tiến đến. Anh dừng lại, ngắm nhìn Lan đang miệt mài làm việc, lòng thầm cảm phục sự chăm chỉ, cần cù của cô. Tuấn đã thầm thương trộm nhớ Lan từ lâu, nhưng tính tình nhút nhát khiến anh chưa dám bày tỏ tình cảm.
“Lan ơi, để máy gặt giúp cho, nhanh hơn đó.” Tuấn nói, giọng nói ấm áp như nắng chiều.
Lan ngẩng đầu lên, mỉm cười, đôi mắt lấp lánh như sao đêm. “Cảm ơn anh, Tuấn. Nhưng em muốn tự tay gặt hết đám lúa này, như một lời tri ân mùa màng. Em muốn cảm nhận từng hạt lúa trên tay, nhớ lại những ngày vất vả chăm sóc chúng.”
Tuấn gật đầu, thấu hiểu sự kiên trì và lòng yêu lao động của Lan. Anh ngồi xuống bên bờ ruộng, chờ Lan gặt xong, cùng cô trò chuyện về mùa màng, về những khó khăn và niềm vui của nghề nông. Họ cùng nhau đếm những hạt lúa vàng óng, cùng nhau bàn về những dự định cho mùa vụ tới.
“Năm nay được mùa, chắc gia đình mình cũng đỡ vất vả hơn.” Lan nói, ánh mắt rạng rỡ.
“Ừ, nhưng giá cả bấp bênh lắm.” Tuấn đáp, giọng nói có chút lo lắng.
Tuấn đưa Lan về trên con đường làng nhỏ hẹp với ánh trăng vàng vọt. Khung cảnh lãng mạn, huyền ảo cùng với bản nhạc đồng quê của tiếng ếch nhái kêu râm ran, tiếng dế mèn gáy rả rích.
Tuấn kể cho Lan nghe về những ước mơ giản dị của mình, về việc mong sớm có một tổ ấm yên bình. Anh muốn có một ngôi nhà nhỏ, một mảnh vườn trồng rau, những đứa con ngoan ngoãn.
Lan lắng nghe Tuấn, lòng cô rung động trước sự chân thành, mộc mạc của anh. Cô cảm thấy rằng, Tuấn là một chàng trai tốt bụng, hiền lành, có cùng chí hướng với cô. Cô cũng chỉ có những mơ ước giản dị như thế, muốn một gia đình hạnh phúc, và một cuộc sống bình yên ở quê nhà.
“Em cũng không học lên nữa đâu, em cũng muốn giống như anh vậy.” Lan nói, ánh mắt nhìn Tuấn đầy trìu mến.
Lan và Tuấn ngày càng thân thiết. Suốt mùa hè của năm cuối cấp, họ cùng nhau làm ruộng, cùng nhau đi chơi, chia sẻ những tâm sự vui buồn, trao nhau những củ sắn nướng hay nắm xôi nóng hổi. Tình yêu đã nảy nở trong trái tim họ từ lúc nào không hay.
Một buổi tối, Tuấn nắm lấy bàn tay Lan, nói: “Lan ơi, em có đồng ý làm vợ anh không?”
Lan xúc động, ngượng ngùng gật đầu trong hạnh phúc. “Em đồng ý.”
Chương 2. Quê nghèo.
“Con không thể lấy Lan được!” Mẹ Tuấn nói, giọng đầy thất vọng, ánh mắt lo lắng hằn sâu những nếp nhăn. “Gia đình mình nghèo khó bao năm nay, mong con đi thành phố làm công nhân, kiếm tiền gửi về còn lo cho các em. Lấy vợ ở quê thì bao giờ mới thoát khỏi cảnh nghèo khó này?”
Cha Tuấn cũng đồng tình, giọng nói trầm khàn. “Đúng vậy, con ạ. Làng mình giờ ai cũng cho con cái đi làm ăn xa. Chỉ có như vậy mới có tương lai.”
Tuấn anh đã vấp phải sự phản đối gay gắt từ cha mẹ khi anh bày tỏ mong muốn sớm có gia đình. Tuấn đau lòng, nhưng anh không muốn từ bỏ tình yêu của mình. “Chúng con yêu nhau thật lòng. Con muốn ở lại quê mình. Con không muốn lên thành phố.”
“Cá không ăn muối cá hư!” Cha Tuấn giận dữ, giọng gằn lên dữ dội. “Nếu con cứ khăng khăng như vậy, đừng trách cha mẹ!”
Một buổi chiều, khi Lan đang chăm sóc luống rau trước nhà, mẹ của Tuấn tìm đến. Bà bước đi chậm rãi, dáng vẻ có chút nặng nề, những nếp nhăn trên khuôn mặt hằn sâu hơn dưới ánh chiều tà.
“Lan à, bác có chuyện muốn nói với cháu.” Bà nói, giọng trầm xuống, như tiếng gió chiều hiu hắt.
Lan dừng tay, nhìn bà, trong lòng cô lo lắng, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh. “Dạ, bác cứ nói ạ.”
“Cháu là một cô gái tốt, bác biết.” Mẹ Tuấn nói tiếp, giọng nói có chút nghẹn ngào. “Nhưng cháu cũng hiểu hoàn cảnh gia đình bác. Tuấn là niềm hy vọng của cả nhà, bác trai bệnh nhiều năm nay không làm được việc nặng, chỉ trông chờ vào Tuấn sẽ là người gánh vác trong nhà. Nếu cháu thương Tuấn, thương hai bác, hãy giúp bác khuyên Tuấn đi thành phố.”
Lan cảm thấy như có bàn tay vô hình bóp nghẹt tim mình, cô chỉ muốn bật ra tiếng khóc thật lớn. Cô hiểu những gì mẹ Tuấn nói, nhưng cô cũng không muốn từ bỏ tình yêu của mình.
“Thưa bác, cháu yêu Tuấn thật lòng.” Lan nói, giọng run run, nước mắt chực trào. “Cháu không muốn cản trở tương lai của anh ấy, nhưng cháu tin rằng, chúng cháu có thể xây dựng một cuộc sống hạnh phúc ngay tại quê hương này.”
“Hạnh phúc?” Mẹ Tuấn cười buồn, nụ cười chua xót như vị bùn đất. “Hạnh phúc mà không có tiền bạc thì cũng không có tương lai, chỉ là vẽ vời thôi thôi cháu ạ. Cháu nhìn xem, bao nhiêu gia đình trong làng này đã phải ly tán vì nghèo đói.”
“Thưa bác, cháu hiểu.” Lan nói, giờ thì nước mắt của cô đã lăn dài trên má không kìm lại được. “Nhưng cháu tin rằng, chúng cháu có tình yêu và sự chăm chỉ, chúng cháu sẽ vượt qua được mọi khó khăn.”
“Cháu còn trẻ, chưa hiểu hết được cuộc đời.” Mẹ Tuấn nói, giọng có chút mềm mỏng. “Hãy nghe lời bác. Nếu cháu nói là cháu yêu Tuấn thì hãy vì Tuấn. Đừng để cả hai đứa cùng chết chìm trong cái đói nghèo xơ xác này. Hai đứa sẽ làm gì để có ăn, làm nông ở làng mình nay thất mai bát, không đủ trả nợ đồng lần, nói gì đến hạnh phúc.”
Lan im lặng vì mẹ Tuấn nói không hề sai.
“Thưa bác, cháu cần thời gian suy nghĩ.” Lan nói, giọng nhỏ dần, như tiếng thì thầm của gió.
Mẹ Tuấn gật đầu, rồi quay lưng bước đi, bóng dáng bà nhỏ bé dần trong ánh chiều tà. Lan nhìn theo bóng lưng bà, nước mắt lại trào ra. Cô cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ cuộc đời, một ngã rẽ mà cô không biết phải chọn con đường nào – bỏ nhà đi theo Tuấn hay phải xa anh từ đây.
Lan đã khóc rất nhiều, nước mắt của cô thấm ướt không biết bao nhiêu vai áo của Tuấn. Sau những đêm dài trăn trở, Lan hiểu rằng không thể giữ chân người mình yêu.
“Tuấn à, em nghĩ anh nên nghe lời hai bác.” Lan nói, giọng nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên má. “Anh hãy đi thành phố đi. Còn giờ thì em phải phụ giúp cha mẹ vài năm để mấy đứa em của em học xong. Rồi em sẽ lên với anh.”
Tuấn ôm Lan vào lòng. “Lan ơi, anh không muốn xa em.”
“Em biết.” Lan nói. “Nhưng thời gian sẽ qua nhanh và chúng ta sẽ sớm được gần nhau.”
Tuấn gật đầu nhưng lòng nặng trĩu.
Quê nghèo không làm ruộng thì cũng chẳng có việc gì. Tuấn theo người anh họ chỉ dẫn lên thành phố làm công nhân tại một công ty chế biến thủy sản.
Đêm trước ngày Tuấn đi, trăng non treo lơ lửng trên nền trời, những cánh đồng lúa trải dài như tấm thảm nhung. Gió đồng thổi nhẹ, mang theo hương lúa thơm ngát, quyện lẫn mùi đất phù sa.
Lan và Tuấn ngồi bên nhau, trên gốc cây mục gần đường lộ. Họ nắm chặt tay nhau, những ngón tay đan vào nhau, cùng nhìn con đường mà mai Tuấn sẽ đi.
“Em sợ thời gian và khoảng cách sẽ làm chúng ta rời xa nhau.” Lan thì thầm, giọng nói run run. Cô nhìn Tuấn yêu thương, trìu mến, như muốn khắc ghi hình ảnh anh vào sâu trong tâm trí.
“Đừng sợ, Lan. Anh sẽ luôn yêu em, dù chúng ta ở xa nhau.” Tuấn nói, giọng nói ấm áp, dịu dàng, anh nhẹ nhàng ôm Lan vào lòng, hôn lên mái tóc mượt mà của cô. Rồi anh hôn lên đôi môi của cô. Lan ôm chặt lấy anh, như muốn níu giữ anh lại, không muốn anh rời xa cô. Nụ hôn của họ say đắm, như muốn hòa tan vào nhau, như muốn đốt cháy cả không gian tĩnh lặng của đêm trăng.
Dưới ánh trăng thanh bình, họ tận hưởng trọn vẹn những giây phút ngọt ngào bên nhau, trước khi phải xa cách, như một hành trang mang theo suốt quãng đường dài.

Chương 3. Thành phố và những cám dỗ.
Những ngày đầu tiên ở thành phố, Tuấn rất nhớ Lan. Anh gọi điện thoại cho cô mỗi ngày, kể cho cô nghe về cuộc sống mới, về những khó khăn và niềm vui. Lan cũng vậy, cô kể cho Tuấn nghe về những công việc ở quê nhà, về những kỷ niệm của họ. Tiếng nói của họ qua điện thoại, là một sợi dây vô hình, kết nối hai trái tim đang xa cách.
“Lan ơi, ở đây nhớ em lắm. Công việc vất vả, nhưng nghĩ đến em, anh lại có thêm động lực.” Tuấn nói, giọng tràn đầy yêu thương.
“Em cũng nhớ anh nhiều lắm.” Lan đáp lại, giọng nói ngọt ngào, ấm áp, như một lời ru êm đềm. “ Anh nhớ giữ gìn sức khỏe. Nấu ăn cẩn thận, đừng ăn mì gói nhé.”
Làm ca đêm nên Tuấn ít có thời gian gọi điện cho Lan. Những đêm làm việc dài đằng đẵng, những ca làm thêm mệt nhọc, những ngày ngủ li bì. Ngược giờ giấc với Lan khiến anh không còn nhiều thời gian để chia sẻ những tâm tư tình cảm.
Công ty chế biến thủy sản có rất nhiều nữ công nhân, ít nam giới, nên Tuấn được các cô gái vây quanh. Họ tán tỉnh, đùa cợt, và quyến rũ Tuấn. Họ khen ngợi vẻ ngoài điển trai của anh, khen ngợi sự chăm chỉ của anh. Họ rủ anh đi ăn, đi xem phim, và đi hát karaoke.
“Tuấn ơi, hôm nay rảnh không? Qua nhà trọ mình mấy anh em trong ca nấu lẩu bò rồi đi karaoke nhé.”
“Tuấn ơi, cuối tuần này có phim hay lắm, đi xem với mình nhé. Mình có hai vé nè, phim hành động Mỹ, đảm bảo anh sẽ thích.”
Tuấn tìm niềm vui trong cuộc sống hiện tại. Anh thích những lời đùa cợt vui vẻ, thích những ánh mắt khiêu khích của các cô gái. Anh thích những buổi nhậu tưng bừng và những cuộc trò chuyện hài hước. Anh như một con chim sẻ tự do bay lượn trên bầu trời rộng lớn.
Mai, cô gái làm cùng ca với Tuấn, đặc biệt quan tâm đến anh. Mai không xinh đẹp, nhưng tính tình xởi lởi. Cô thường xuyên chủ động tiếp cận Tuấn, trêu chọc anh và gợi chuyện để tâm sự như là đã thân thiết với anh từ lâu lắm rồi.
Tuấn dần bị cuốn hút bởi Mai. Anh thấy cô ấy thú vị, hấp dẫn, và khác hẳn Lan. Mai biết cách làm cho anh trở nên đặc biệt.
Một hôm Mai rủ anh đi ăn ở một quán lẩu mới mở, đồ ăn ngon mà lại rẻ. Mai mặc một chiếc áo thun đỏ bó sát, khoe ngực căng tròn gợi cảm cho dù cô hơi mập mạp. Mai ngồi sát bên anh, liên tục chạm vào tay anh. Cô nói những lời khen ngợi, những lời tán tỉnh. Cùng là dân tỉnh lên đây ở trọ làm công nhân, họ đồng cảm với nhau về nỗi nhớ và cuộc sống xa nhà.
“Anh có biết anh phong độ lắm không?” Mai nói, giọng nói ngọt ngào, cô ôm cánh tay Tuấn, siết nhẹ.
Tuấn đỏ mặt, anh cảm thấy mình như đang say men rượu, say cả men tình. Anh nhìn Mai, cô gái xinh đẹp, quyến rũ, khác hẳn Lan.
“Em hôm nay đẹp lắm.” Tuấn nói, anh nắm lấy tay Mai.
Đêm đó rồi nhiều đêm sau nữa, trong căn phòng trọ nhỏ hẹp của Tuấn, họ trao nhau những nụ hôn, những cái ôm siết chặt, khám phá những cảm xúc mới lạ.
Mỗi lần Tuấn tỉnh dậy, thấy Mai đang nằm bên cạnh mình. Anh cảm thấy hối hận vì đã phản bội Lan, nhưng cũng cảm thấy một chút thỏa mãn. Anh tự hỏi, liệu anh có còn yêu Lan không? Liệu anh có muốn quay về bên cô không?
Những cuộc gọi điện thoại giữa Tuấn và Lan thưa dần. Một lần khi Lan nói lên thăm anh, Tuấn gạt đi. “Em đi làm gì cho vất vả, để sắp tới có kì nghỉ anh sẽ về.”. Lan lo lắng, nhưng cô vẫn tin tưởng Tuấn. Cô nghĩ rằng, anh chỉ đang bận rộn với công việc, chỉ đang cố gắng kiếm tiền để xây dựng tương lai cho cả hai.
Nhưng rồi khá lâu không thấy Tuấn về thăm nhà. Lan thu xếp công việc và bắt xe lên thành phố tìm đến nơi Tuấn làm việc. Cô chờ gần cổng nhà máy. Sáu giờ sáng là lúc ca đêm tan tầm. Cô không ngờ rằng quá đông người cùng tan ca, và cô chìm trong một biển người. Những người đi xe máy thì chạy thẳng ra đường, những người đi bộ về trọ gần đó vây quanh Lan đông như kiến. Tiếng người cười nói và gọi nhau í ới. Khi Lan bắt đầu thất vọng, tưởng chừng như không thể tìm thấy được Tuấn thì cô nghe một giọng nói quen thuộc vượt lên phía bên trái mình. Quay sang cô nhìn thấy Tuấn đang cười nói với một cô gái. Cô gái đó đang khoác tay Tuấn, áp má vào vai anh, cười khúc khích, nhìn đúng là một đôi tình nhân.
Lan thấy tim mình bị bóp nghẹt, cô khựng lại, không cất nổi một tiếng gọi. Cô bước theo, đưa tay nắm lấy cánh tay anh. Tuấn giật mình quay lại. Anh nhìn thấy Lan, anh ngạc nhiên, nhưng chỉ một chút bối rối thoảng qua.
“Mai, đây là Lan, người bạn học cùng lớp ở quê của anh.” Tuấn nói với cô bạn gái mới của anh.
“Lan làm gì ở đây vậy?”. Tuấn buông một câu rất vô tình. Giọng anh nói lạnh lùng, xa lạ, như một con dao sắc lạnh cắt đứt sợi dây tình cảm của anh với Lan.
Lan nhìn Tuấn, hụt hẫng và trống rỗng. Cô biết rằng, Tuấn đã thay đổi. Anh đã trở thành một người xa lạ.
“Em định lên xin việc.”. Lan nói, cố lấy giọng bình tĩnh.
“Vậy à, bảy giờ ba mươi bên hành chính mới làm việc. Em chờ đến giờ đó rồi vào nhé. Anh mới tan ca ra giờ buồn ngủ lắm, anh về ngủ đây.”.
Nếu có từ nào diễn tả tâm trạng của Lan lúc này thì đó chính là hai từ bơ vơ. Cô trơ ra không còn cảm xúc để khóc hay cười. Cô đi lang thang trên những con đường xa lạ, nước mắt giàn giụa. Cô không biết phải đi đâu, về đâu. Cô cảm thấy mình như một con chim lạc đàn, không biết tìm về tổ ấm.
Đến tối, khi thành phố lên đèn, Lan mới nhận ra rằng cô cần phải nói chuyện với Tuấn, cần phải hỏi anh cho ra lẽ. Cô tìm đến phòng trọ của Tuấn, nơi mà cô đã từng mơ ước sẽ cùng anh xây dựng một tổ ấm hạnh phúc.
Căn phòng trọ nhỏ hẹp nằm sâu trong một con hẻm tối. Ánh đèn vàng vọt hắt ra từ khe cửa. Lan tiến lại gần, cô chợt hoang mang không biết nên gõ cửa vào hay không. Cô lặng lẽ ghé người nhìn qua khe cửa.
Cảnh tượng trước mắt khiến cô chết lặng. Cô không thể tin vào mắt mình. Tuấn và Mai đang hòa quyện vào nhau trong một vũ điệu cuồng nhiệt, trong căn phòng mà cô từng mơ ước sẽ cùng anh chung sống.
Cô cảm thấy mình như bị phản bội, bị sỉ nhục, bị chà đạp. Nước mắt cô tuôn rơi như mưa, hai bàn tay cô lạnh buốt. Cô quay lưng bỏ chạy, chạy thật nhanh, chạy thật xa, để trốn khỏi sự thật. Nỗi đau, sự thất vọng, sự phẫn uất trào dâng trong lòng cô, khiến cô không thể thở nổi. Giờ đây cô thực sự không còn là cô gái ngây thơ, trong sáng, tràn đầy hy vọng vào tình yêu nữa. Cô đã trở thành một người đàn bà tổn thương, thất vọng.
Chương 4. Trái tim tan vỡ.
Lan trở về quê nhà, trái tim tan nát như mảnh gương vỡ vụn. Cô không khóc, không oán hận, chỉ còn lại một nỗi thất vọng mênh mang, như cánh đồng lúa sau mùa gặt, trơ trọi những gốc rạ. Cô đã trao trọn vẹn niềm tin, tình yêu cho Tuấn, nhưng anh đã rũ bỏ tất cả, để lại trong lòng cô một vết thương sâu.
Những ngày đó, Lan rất đau khổ, như một con chim bị thương, không còn muốn bay lượn. Cô không còn thiết tha đến công việc đồng áng, không còn muốn trò chuyện với ai. Cánh đồng lúa xanh mướt trải dài trước mắt, vốn là niềm tự hào, nay trở thành một bức tranh buồn bã. Những bông lúa trĩu hạt, vàng óng ả, dưới ánh nắng chiều tà, lay động nhẹ nhàng theo làn gió, nhưng không thể xua tan đi nỗi buồn trong lòng Lan.
“Lan, quên nó đi, thằng nào lên thành phố không hư hỏng chuyện này thì cũng hư hỏng chuyện khác.” Mẹ Lan nói, giọng nói đầy lo lắng, xót xa, những nếp nhăn trên trán bà hằn sâu hơn. “Con phải sống cho bản thân mình, cho gia đình mình, cho những người yêu thương con. Đừng sống vì một thằng bỏ đi như vậy.”
Nhưng cô không thể quên được Tuấn, không thể quên được những kỷ niệm ngọt ngào của họ. Những buổi cùng nhau ra đồng gặt lúa, những đêm trăng hẹn hò bên bờ sông, những lời hứa hẹn về một tương lai hạnh phúc… tất cả như thước phim quay chậm, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô.
Những đêm dài, Lan không thể nào chợp mắt. Cô trằn trọc trên chiếc giường tre, nước mắt thấm đẫm gối. Cô nhớ lại những lời nói dối của Tuấn trong thời gian anh ở thành phố, những lời nói dối ngọt ngào như mật rót vào tai, nhưng lại chứa đựng độc dược của sự phản bội.
Cô không tìm được câu trả lời, chỉ còn lại một khoảng trống mênh mông trong tim. Nỗi đau như một con dao sắc nhọn, cứa vào trái tim cô từng nhát, từng nhát.
Sâu thẳm trong lòng, Lan vẫn chưa thể nào quên được Tuấn. Vẫn hy vọng anh sẽ quay về. Nhưng suy tưởng rằng anh đã lừa dối là vẫn yêu cô trong khi ôm ấp người con gái khác cứ ám ảnh cô, khiến cô kinh sợ mỗi khi nghĩ đến. Cô sợ rằng, một ngày nào đó, Tuấn sẽ quay về, ôm cô vào lòng, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trong sâu thẳm tâm hồn của Lan, một cơn sóng ngầm vẫn trào dâng, một cơn sóng mang tên Tuấn. Đôi khi, giữa đêm khuya thanh vắng, Lan lại mơ thấy anh. Những giấc mơ ấy như một thước phim quay chậm, tái hiện lại những khoảnh khắc ngọt ngào, say đắm của họ. Cô mơ thấy Tuấn ôm cô, vuốt mái tóc cô, hôn lên đôi môi cô. Những cái chạm khẽ khàng, những lời thì thầm ngọt ngào của anh khiến cô chìm đắm trong những cảm xúc mãnh liệt, những khao khát yêu đương trỗi dậy.
“Nếu vậy, chẳng khác nào một con thú hoang, không phân biệt bạn tình.”. Lan thì thầm, nước mắt giàn giụa. “Không, không thể nào! Không thể chấp nhận được!”
Lan như bị chia làm hai nửa, một nửa khao khát yêu đương, một nửa sợ hãi tình yêu vì sự tổn thương sâu sắc..
Thời gian nhiệm màu, thời gian qua mau, đến một Lan chợt thấy tình yêu trong lòng cô nguội đi như ngọn lửa tàn lụi trong cơn mưa phùn. Cô không còn cảm xúc gì nhiều với Tuấn nữa, cũng không còn muốn yêu. Cô thấy mình như một cái cây khô héo, không còn sức sống, không muốn đâm chồi nảy lộc.
Câu hỏi tại sao không còn vang trong tâm trí Lan. Cô chỉ biết rằng, trái tim cô đã tan vỡ, cô không tin vào tình yêu nữa. Cô chỉ quanh quẩn trong nhà và chỉ đi ra ngoài khi có việc cần. Cô không muốn gặp gỡ ai, không muốn nói chuyện với ai. Giam mình trong căn nhà nhỏ, cô ngắm nhìn cánh đồng lúa xanh mướt, như muốn tìm lại chút bình yên trong tâm hồn.
Một buổi sáng đẹp trời, cô dậy sớm, nhìn trời xanh mây trắng thanh bình, cô quyết định cho mình một cơ hội. Cô muốn bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống không có Tuấn.
Chương 5. Trả nợ tình xa.
Tuấn phát hiện ra Mai đang hẹn hò với một người đàn ông lớn tuổi hơn cô rất nhiều. Mai lảng tránh anh, từ chối những cuộc hẹn hò, và tỏ vẻ khó chịu mỗi khi anh đến gần và đụng chạm vào cô. Ánh mắt cô nhìn anh khinh khỉnh. Một lần anh rủ cô đi ăn, cô buột miệng nói “Anh ăn hoài mấy quán cóc không thấy chán à”. Anh sững người, bối rối. Phải rồi, anh chưa từng mời cô đi ăn nơi nào khác ngoài mấy quán cóc vỉa hè. Trong khi cô lại toàn rủ anh đi nhà hàng và quán bar, nơi ngốn của anh không ít tiền mà anh dành dụm.
Tuấn không thể nuốt trôi sự thật phũ phàng. Anh muốn đối mặt với người đàn ông kia, muốn biết gã ta là ai, hơn gì anh mà Mai lại vội vàng rũ bỏ tình cảm của họ. Một tối, anh lẳng lặng theo chân cô đến một quán bar. Chìm trong ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc xập xình, những cặp đôi ôm nhau tình tứ. Tuấn đảo mắt tìm kiếm, anh thấy Mai đang ngồi ở một góc khuất, ôm cánh tay và ngả đầu vào vai người đàn ông đó một. Người đàn ông nhìn bề ngoài chỉn chu, giàu có, tự mãn.
Tuấn tiến lại gần, tim anh đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. “Mai, đi ra ngoài anh có việc cần nói với em!” Tuấn nói sau khi hít một hơi dài để lấy bình tĩnh.
Mai ngẩng đầu lên, nhìn Tuấn với ánh mắt lạnh lùng, không chút sợ hãi. “Đây là người yêu của tôi.”
“Người yêu? Từ bao giờ?” Tuấn hỏi, giọng nói gằn lên. “Em đã lừa dối anh?”
Người đàn ông trung niên nhướn mày, nhìn Tuấn từ đầu đến chân với ánh mắt coi thường. “Cậu là ai? Sao làm phiền bạn gái tôi? À, người yêu cũ à? À, đúng rồi! Mai kể cho tôi về cậu rồi.”. Người đàn ông cười khẩy. “Cậu chỉ là một thằng nhà quê nghèo hèn, quê mùa, sao đòi với tới em Mai. Đừng làm phiền cô ấy nữa, không là tôi cho cậu là què giò đó”
“Anh…” Tuấn tức giận, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Anh muốn lao vào đấm cho gã ta một trận, nhưng Mai đã ngăn anh lại.
“Tuấn, anh đừng làm phiền tôi chúng tôi.” Mai nói, giọng nói lạnh lùng, xa lạ, như một lưỡi dao sắc lạnh. “Anh đừng lẵng nhẵng theo tôi nữa. Biến đi. Anh nhìn xem, anh chỉ là một thằng làm thuê, không có tương lai, còn anh ấy là người có thể cho tôi tất cả những gì tôi muốn.”
Người đàn ông lấy ôm Mai vào lòng, hôn lên má cô cái chụt, rồi cười hà hà. “Em yêu, hôn anh cái coi, cho nó thấy em yêu ai.”
Tuấn lao vào với một cú đấm mạnh nhất mà anh có thể. Một sự hỗn loạn, ồn ào, anh nghe tiếng Mai thét lên. Người đàn ông kia ngã vật ra trên sàn. Anh quay lưng bước đi, nhưng chưa kịp tới cửa thì bị nhiều cách tay lực lưỡng túm lại. Anh bị họ đấm, bị đạp rồi đẩy ra ngoài đường. Có ai đó đã đặt anh ngồi tựa vào gốc cây me gần đó.
Qua cơn choáng váng, anh trở về căn phòng trọ, nơi anh đã từng có những đêm dài mặn nồng với Mai. Căn phòng giờ đây lạnh lẽo, trống vắng, như một nấm mồ chôn vùi thứ tình cảm mà anh đã tưởng là tình yêu của anh với một cô gái không yêu anh. Tuấn lạc lõng trong một thế giới xa lạ, một thế giới mà anh không thuộc về.
Với những vết bầm tím nhức nhối đầy mình, anh nằm nhìn trân trồi lên trần nhà, nhớ lại những kỷ niệm êm đềm với Lan, những kỷ niệm mà anh đã vứt bỏ một cách tàn nhẫn, đã phản bội một cách trắng trợn.
Tuấn hối hận vô cùng, như một con dao găm cứa vào trái tim anh từng nhát, từng nhát. Anh vẫn là một chàng trai quê thật thà chất phác, sống đơn giản, nghĩ cũng đơn giản. Anh thấy mình dễ dàng từ bỏ Mai mà không hối tiếc, không một chút ân hận.
Cuối tháng có một đợt nghỉ lễ 4 ngày liền, anh bắt xe đò về quê nhà. Anh muốn gặp Lan, muốn xin lỗi chính bản thân mình, muốn chuộc lại những lỗi lầm mà anh đã gây ra.
Ngồi trên chuyến xe về nhà mà lòng nặng trĩu. Những ngày tháng ở thành phố như một giấc mơ phù phiếm, giờ đây tan biến để lại trong anh một khoảng trống mênh mông. Anh nhận ra rằng, những lời hoa mỹ, những ánh đèn rực rỡ, những cuộc vui phù phiếm không thể nào lấp đầy được sự mất mát trong tâm hồn anh. Anh chỉ là thằng đàn ông khờ khạo trước những cô gái nơi đô thành.
Anh nhớ lại những ngày tháng bên Lan, những khoảnh khắc bình dị nhưng đầy ắp yêu thương. Một đêm cũng mưa tầm tã như hôm nay, anh và Lan bị ngã xe trên con đường làng trơn trượt. Dù cũng bị ngã khá đau cùng anh, nhưng Lan vẫn rất lo lắng cho anh. Đôi bàn tay nhỏ bé của cô lau đi những vết bùn lấm lem trên mặt anh.
“Tuấn ơi, anh có sao không? Có đau lắm không?” Lan hỏi, giọng nói run run, nước mắt chực trào.
“Anh không sao, Lan. Chỉ đau chút xíu thôi. Em đau nhiều lắm không?” Tuấn đáp, cố gắng mỉm cười để Lan yên tâm, dù anh thật sự rất đau.
Khoảnh khắc ấy, Tuấn cảm nhận được sự ấm áp của tình yêu chân thành. Anh nhận ra rằng, Lan yêu anh không phải vì vẻ ngoài hào nhoáng, không phải vì những lời nói ngọt ngào, mà vì chính con người anh, vì sự chân thành và tốt bụng của anh.
Anh cũng nhớ lại những bữa cơm đạm bạc mà ấm cúng, những buổi tối cùng nhau ngắm trăng trên bờ sông, những lời hứa hẹn về một tương lai hạnh phúc. Tất cả những kỷ niệm ấy như một thước phim quay chậm, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh.
“Lan ơi, anh đã sai rồi.” Tuấn thì thầm, giọng nói đầy hối hận. “Anh đã đánh mất em, đánh mất tình yêu chân thành của em.”
Anh nhận ra rằng, anh đã quá tham lam, quá ích kỷ. Anh đã chạy theo những thứ phù phiếm, những thứ hào nhoáng, mà quên đi những giá trị đích thực của cuộc sống. Anh đã đánh đổi tình yêu chân thành của Lan để lấy những thứ phù du, những thứ không bao giờ thuộc về anh.
Giờ đây, anh mới nhận ra rằng, chỉ có tình yêu chân thành, sự quan tâm ấm áp, sự chia sẻ chân thật mới là những thứ quý giá nhất. Anh muốn quay về bên Lan, xin cô tha thứ.
Anh không biết sáng mai anh sẽ đối diện với cô thế nào vì anh không còn xứng đáng với tình yêu của cô nữa. Anh thầm mong cô sẽ tha thứ cho anh, cho anh được quay lại. Nhưng anh không biết anh có thể xóa đi được vết thương lòng đau đớn anh đã gây ra cho cô hay không.
An Hạ. Mùa hè 2025.
